Nguyễn Thùy Linh
Thành viên nổi tiếng
Ai cũng biết hạn sử dụng là gì, nhưng ít người có thể giải thích rõ ràng. Thực phẩm chưa hết hạn có thực sự không bị hỏng? Nếu thực phẩm hết hạn lúc 12:00 hôm nay, thì lúc 12:01 có còn an toàn để ăn nữa không? Hạn sử dụng có thể đo lường chính xác độ an toàn của thực phẩm không? Và ai là người đặt ra hạn sử dụng?
Hạn sử dụng là thông tin quan trọng nhất mà người tiêu dùng chú ý khi mua thực phẩm. Nhiều người coi đó như một "sự đảm bảo an toàn", tin rằng "chưa hết hạn" có nghĩa là an toàn và "hết hạn" có nghĩa là có hại. Mọi người thường hỏi, "Hạn sử dụng của một loại thực phẩm nhất định là bao lâu?" hoặc "Tại sao cùng một sản phẩm thực phẩm, sản phẩm của nhà sản xuất này lại có hạn sử dụng lâu hơn sản phẩm của nhà sản xuất khác?"
Những suy nghĩ và câu hỏi này đều bắt nguồn từ sự hiểu lầm về "thời hạn sử dụng". Ở đây, chúng ta hãy cùng thảo luận về một số điều mà nhiều người hiểu sai, và xem bạn đã mắc phải bao nhiêu lỗi trong số đó.
"Chất lượng" trong "thời hạn sử dụng" - Đây không nhất thiết là một chỉ báo an toàn
"Thời hạn sử dụng" là thuật ngữ phổ biến nhất; các thuật ngữ tương tự bao gồm " thời hạn sử dụng" .Hạn sử dụng" Nên dùng trước khi sử dụng"" Hạn sử dụng tốt nhất trướcCác thuật ngữ này có định nghĩa hơi khác nhau, nhưng trong cuộc sống hàng ngày, người tiêu dùng thường không phân biệt giữa chúng và coi tất cả đều là "hạn sử dụng".
Mỗi loại thực phẩm đều có nhiều thuộc tính, chẳng hạn như hình thức, màu sắc, kết cấu, mùi vị và độ an toàn. Khi chúng ta nói một loại thực phẩm "đạt tiêu chuẩn", chúng ta muốn nói rằng nó đáp ứng các yêu cầu của chúng ta về mọi mặt. Hay nói cách khác, nó đáp ứng đầy đủ những lời hứa của nhà sản xuất thực phẩm với người tiêu dùng về mọi mặt.
Do đó, "thời hạn sử dụng" là chỉ số dễ bị sai lệch tiêu chuẩn nhất. Ví dụ, đối với thực phẩm có tính axit được đóng gói nóng, hoạt độ nước... Thực phẩm bảo quản ở nhiệt độ rất thấp, thực phẩm đóng hộp, bao bì vô trùngCác loại thực phẩm như thực phẩm đông lạnh, nơi vi khuẩn và nấm mốc không thể phát triển, giữ được hương vị và kết cấu. Ngay cả khi hết hạn sử dụng, chúng cũng sẽ không trở nên nguy hiểm.
Nguyên liệu tươi và thực phẩm chưa được tiệt trùng hoàn toàn thường dễ bị hư hỏng do vi khuẩn phát triển nếu không có biện pháp ngăn chặn hoàn toàn sự phát triển của vi khuẩn (như đông lạnh, hút chân không hoặc chất bảo quản). Thực phẩm bán trong khu vực bảo quản lạnh của siêu thị thường thuộc loại này. Tốt nhất nên tránh mua những sản phẩm này khi chúng gần hết hạn sử dụng.
Hạn sử dụng không phải là ranh giới phân chia giữa "an toàn/nguy hiểm"
Sự hư hỏng thực phẩm là một quá trình liên tục và diễn ra từ từ. Các thành phần trong thực phẩm, hoặc vi khuẩn bên trong chúng, không thay đổi theo hướng dẫn của chúng ta dựa trên hạn sử dụng - chúng không hoạt động như nhiều người nghĩ: vẫn giữ nguyên trạng thái trước hạn sử dụng và đột nhiên trở thành chất độc sau khi hết hạn.
Hạn sử dụng thực phẩm thực ra có nghĩa là gì?
Nhiều người mặc định rằng hết hạn sử dụng là thực phẩm hỏng, phải vứt đi ngay. Thực tế không đơn giản như vậy.
Hạn sử dụng là cam kết của nhà sản xuất, không phải thời điểm thực phẩm "tự động hỏng". Nó hoạt động giống như bảo hành thiết bị điện tử: bảo hành hết không có nghĩa là máy vỡ ngay ngày hôm sau, chỉ có nghĩa là hãng không còn chịu trách nhiệm nữa. Với thực phẩm cũng vậy, trong hạn sử dụng nhà sản xuất đảm bảo hương vị, kết cấu và độ an toàn đúng như công bố. Sau hạn đó, nếu có vấn đề gì xảy ra, họ không chịu trách nhiệm bồi thường.
Ai quyết định hạn sử dụng?
Chính nhà sản xuất, không phải cơ quan nhà nước. Họ tự thử nghiệm sản phẩm trong điều kiện bảo quản cụ thể, lấy mẫu định kỳ để kiểm tra các chỉ số chất lượng, rồi xác định thời hạn phù hợp. Nhà sản xuất có công nghệ tốt hơn có thể đạt hạn sử dụng dài hơn cho cùng một sản phẩm. Điều thú vị là hạn sử dụng quá dài cũng không có lợi cho nhà sản xuất vì người tiêu dùng sẽ nghĩ sản phẩm dùng quá nhiều chất bảo quản hoặc không còn tươi.
Điều kiện bảo quản quan trọng hơn ngày hết hạn
Đây là điểm nhiều người bỏ qua. Hạn sử dụng chỉ có giá trị khi bạn tuân thủ đúng hướng dẫn bảo quản ghi trên bao bì. Sữa tươi ghi hạn hai tuần là tính cho sữa chưa mở nắp và để trong tủ lạnh liên tục. Nếu bạn để sữa ngoài nhiệt độ phòng vài tiếng, nó có thể hỏng dù vẫn còn trong hạn, và nhà sản xuất không chịu trách nhiệm về điều này. Bánh quy giòn trong túi kín có thể giữ được cả tháng, nhưng mở ra để trong không khí ẩm thì mềm nhũn sau vài giờ.
Vậy quá hạn một ngày có ăn được không?
Câu trả lời phụ thuộc vào loại thực phẩm và cách bảo quản. Thực phẩm khô như mì gói, bánh quy, đường, muối thường an toàn trong một thời gian dài sau hạn ghi trên bao bì vì hạn sử dụng của chúng thiên về chất lượng hương vị hơn là an toàn. Thực phẩm tươi sống như thịt, cá, sữa, trứng thì khác, ranh giới an toàn mỏng hơn nhiều và không nên đánh cược. Thực phẩm đã mở nắp hoặc bảo quản không đúng cách thì hạn sử dụng ghi trên bao bì gần như không còn ý nghĩa tham khảo.
Hạn sử dụng là công cụ bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng và là giới hạn trách nhiệm của nhà sản xuất, không phải đồng hồ đếm ngược đến lúc thực phẩm trở nên nguy hiểm. Dùng mắt, mũi và phán đoán thực tế vẫn là cách tốt nhất để quyết định có nên ăn hay không.
Hạn sử dụng là thông tin quan trọng nhất mà người tiêu dùng chú ý khi mua thực phẩm. Nhiều người coi đó như một "sự đảm bảo an toàn", tin rằng "chưa hết hạn" có nghĩa là an toàn và "hết hạn" có nghĩa là có hại. Mọi người thường hỏi, "Hạn sử dụng của một loại thực phẩm nhất định là bao lâu?" hoặc "Tại sao cùng một sản phẩm thực phẩm, sản phẩm của nhà sản xuất này lại có hạn sử dụng lâu hơn sản phẩm của nhà sản xuất khác?"
Những suy nghĩ và câu hỏi này đều bắt nguồn từ sự hiểu lầm về "thời hạn sử dụng". Ở đây, chúng ta hãy cùng thảo luận về một số điều mà nhiều người hiểu sai, và xem bạn đã mắc phải bao nhiêu lỗi trong số đó.
"Chất lượng" trong "thời hạn sử dụng" - Đây không nhất thiết là một chỉ báo an toàn
"Thời hạn sử dụng" là thuật ngữ phổ biến nhất; các thuật ngữ tương tự bao gồm " thời hạn sử dụng" .Hạn sử dụng" Nên dùng trước khi sử dụng"" Hạn sử dụng tốt nhất trướcCác thuật ngữ này có định nghĩa hơi khác nhau, nhưng trong cuộc sống hàng ngày, người tiêu dùng thường không phân biệt giữa chúng và coi tất cả đều là "hạn sử dụng".
Mỗi loại thực phẩm đều có nhiều thuộc tính, chẳng hạn như hình thức, màu sắc, kết cấu, mùi vị và độ an toàn. Khi chúng ta nói một loại thực phẩm "đạt tiêu chuẩn", chúng ta muốn nói rằng nó đáp ứng các yêu cầu của chúng ta về mọi mặt. Hay nói cách khác, nó đáp ứng đầy đủ những lời hứa của nhà sản xuất thực phẩm với người tiêu dùng về mọi mặt.
Do đó, "thời hạn sử dụng" là chỉ số dễ bị sai lệch tiêu chuẩn nhất. Ví dụ, đối với thực phẩm có tính axit được đóng gói nóng, hoạt độ nước... Thực phẩm bảo quản ở nhiệt độ rất thấp, thực phẩm đóng hộp, bao bì vô trùngCác loại thực phẩm như thực phẩm đông lạnh, nơi vi khuẩn và nấm mốc không thể phát triển, giữ được hương vị và kết cấu. Ngay cả khi hết hạn sử dụng, chúng cũng sẽ không trở nên nguy hiểm.
Nguyên liệu tươi và thực phẩm chưa được tiệt trùng hoàn toàn thường dễ bị hư hỏng do vi khuẩn phát triển nếu không có biện pháp ngăn chặn hoàn toàn sự phát triển của vi khuẩn (như đông lạnh, hút chân không hoặc chất bảo quản). Thực phẩm bán trong khu vực bảo quản lạnh của siêu thị thường thuộc loại này. Tốt nhất nên tránh mua những sản phẩm này khi chúng gần hết hạn sử dụng.
Hạn sử dụng không phải là ranh giới phân chia giữa "an toàn/nguy hiểm"
Sự hư hỏng thực phẩm là một quá trình liên tục và diễn ra từ từ. Các thành phần trong thực phẩm, hoặc vi khuẩn bên trong chúng, không thay đổi theo hướng dẫn của chúng ta dựa trên hạn sử dụng - chúng không hoạt động như nhiều người nghĩ: vẫn giữ nguyên trạng thái trước hạn sử dụng và đột nhiên trở thành chất độc sau khi hết hạn.
Hạn sử dụng thực phẩm thực ra có nghĩa là gì?
Nhiều người mặc định rằng hết hạn sử dụng là thực phẩm hỏng, phải vứt đi ngay. Thực tế không đơn giản như vậy.
Hạn sử dụng là cam kết của nhà sản xuất, không phải thời điểm thực phẩm "tự động hỏng". Nó hoạt động giống như bảo hành thiết bị điện tử: bảo hành hết không có nghĩa là máy vỡ ngay ngày hôm sau, chỉ có nghĩa là hãng không còn chịu trách nhiệm nữa. Với thực phẩm cũng vậy, trong hạn sử dụng nhà sản xuất đảm bảo hương vị, kết cấu và độ an toàn đúng như công bố. Sau hạn đó, nếu có vấn đề gì xảy ra, họ không chịu trách nhiệm bồi thường.
Ai quyết định hạn sử dụng?
Chính nhà sản xuất, không phải cơ quan nhà nước. Họ tự thử nghiệm sản phẩm trong điều kiện bảo quản cụ thể, lấy mẫu định kỳ để kiểm tra các chỉ số chất lượng, rồi xác định thời hạn phù hợp. Nhà sản xuất có công nghệ tốt hơn có thể đạt hạn sử dụng dài hơn cho cùng một sản phẩm. Điều thú vị là hạn sử dụng quá dài cũng không có lợi cho nhà sản xuất vì người tiêu dùng sẽ nghĩ sản phẩm dùng quá nhiều chất bảo quản hoặc không còn tươi.
Điều kiện bảo quản quan trọng hơn ngày hết hạn
Đây là điểm nhiều người bỏ qua. Hạn sử dụng chỉ có giá trị khi bạn tuân thủ đúng hướng dẫn bảo quản ghi trên bao bì. Sữa tươi ghi hạn hai tuần là tính cho sữa chưa mở nắp và để trong tủ lạnh liên tục. Nếu bạn để sữa ngoài nhiệt độ phòng vài tiếng, nó có thể hỏng dù vẫn còn trong hạn, và nhà sản xuất không chịu trách nhiệm về điều này. Bánh quy giòn trong túi kín có thể giữ được cả tháng, nhưng mở ra để trong không khí ẩm thì mềm nhũn sau vài giờ.
Vậy quá hạn một ngày có ăn được không?
Câu trả lời phụ thuộc vào loại thực phẩm và cách bảo quản. Thực phẩm khô như mì gói, bánh quy, đường, muối thường an toàn trong một thời gian dài sau hạn ghi trên bao bì vì hạn sử dụng của chúng thiên về chất lượng hương vị hơn là an toàn. Thực phẩm tươi sống như thịt, cá, sữa, trứng thì khác, ranh giới an toàn mỏng hơn nhiều và không nên đánh cược. Thực phẩm đã mở nắp hoặc bảo quản không đúng cách thì hạn sử dụng ghi trên bao bì gần như không còn ý nghĩa tham khảo.
Hạn sử dụng là công cụ bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng và là giới hạn trách nhiệm của nhà sản xuất, không phải đồng hồ đếm ngược đến lúc thực phẩm trở nên nguy hiểm. Dùng mắt, mũi và phán đoán thực tế vẫn là cách tốt nhất để quyết định có nên ăn hay không.
