Căng thẳng giữa Mỹ và Iran đang bước vào giai đoạn nguy hiểm, khi cả hai bên dường như đều chuẩn bị cho một cuộc đối đầu có thể mang tính quyết định.
Sau nhiều tuần không kích nhằm vào các mục tiêu trên lãnh thổ Iran, Mỹ vẫn tiếp tục tăng cường lực lượng tới khu vực Trung Đông. Việc triển khai các tàu đổ bộ như USS Tripoli, USS Boxer cùng hàng nghìn binh sĩ, bao gồm lực lượng thuộc Sư đoàn Dù 82, cho thấy Washington đang mở rộng các lựa chọn quân sự.
Tổng thống Donald Trump thậm chí tuyên bố sẽ tung ra “đòn giáng cực mạnh” trong vài tuần tới, làm dấy lên lo ngại về một chiến dịch quy mô lớn. Giới phân tích nhận định đây có thể là dấu hiệu cho thấy Mỹ đang chuẩn bị bước vào giai đoạn tấn công quyết định, thay vì chỉ dừng ở không kích như trước.
Một số kịch bản được nhắc đến gồm: đột kích nhằm kiểm soát kho uranium, đánh chiếm đảo chiến lược hoặc triển khai lực lượng để khai thông Eo biển Hormuz tuyến hàng hải quan trọng của thế giới.
Theo các nguồn tin, lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã triển khai thêm tên lửa, thủy lôi và hệ thống phòng thủ dày đặc. Đồng thời, mạng lưới đường hầm và căn cứ ngầm cũng được củng cố để đối phó với các đòn tấn công từ bên ngoài.
Chiến lược của Iran được cho là tập trung vào tác chiến bất đối xứng: sử dụng UAV, tên lửa và lực lượng nhỏ để gây thiệt hại lớn cho đối phương. Nếu Mỹ tiến hành đổ bộ, Iran có thể đáp trả bằng các cuộc tấn công diện rộng, không chỉ nhằm vào lực lượng quân sự mà còn vào hạ tầng năng lượng trong khu vực.
Ngoài ra, Tehran cũng phát tín hiệu rằng họ sẵn sàng mở rộng xung đột ra toàn vùng Vịnh nếu bị tấn công, làm gia tăng rủi ro cho cả khu vực.
Trong khi đó, Iran lại có lợi thế về địa hình, mạng lưới phòng thủ và kinh nghiệm tác chiến trong khu vực. Một cuộc đổ bộ quy mô lớn nếu xảy ra có thể dẫn đến thương vong nặng nề và kéo dài xung đột.
Quan trọng hơn, bất kỳ động thái leo thang nào cũng có thể khiến Eo biển Hormuz nơi vận chuyển khoảng 20% dầu mỏ toàn cầu rơi vào tình trạng bất ổn, kéo theo hệ lụy kinh tế nghiêm trọng.
Hiện tại, cả hai bên vẫn để ngỏ khả năng đàm phán, nhưng việc liên tục tăng cường quân sự cho thấy nguy cơ xung đột vượt tầm kiểm soát vẫn hiện hữu. Đây được xem là một “ván cược lớn”, nơi chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể đẩy khu vực vào khủng hoảng sâu hơn.
Sau nhiều tuần không kích nhằm vào các mục tiêu trên lãnh thổ Iran, Mỹ vẫn tiếp tục tăng cường lực lượng tới khu vực Trung Đông. Việc triển khai các tàu đổ bộ như USS Tripoli, USS Boxer cùng hàng nghìn binh sĩ, bao gồm lực lượng thuộc Sư đoàn Dù 82, cho thấy Washington đang mở rộng các lựa chọn quân sự.
Tổng thống Donald Trump thậm chí tuyên bố sẽ tung ra “đòn giáng cực mạnh” trong vài tuần tới, làm dấy lên lo ngại về một chiến dịch quy mô lớn. Giới phân tích nhận định đây có thể là dấu hiệu cho thấy Mỹ đang chuẩn bị bước vào giai đoạn tấn công quyết định, thay vì chỉ dừng ở không kích như trước.
Một số kịch bản được nhắc đến gồm: đột kích nhằm kiểm soát kho uranium, đánh chiếm đảo chiến lược hoặc triển khai lực lượng để khai thông Eo biển Hormuz tuyến hàng hải quan trọng của thế giới.
Iran sẵn sàng đáp trả: Chiến thuật bất đối xứng và “cái giá phải trả”
Ở phía bên kia, Iran cũng không đứng yên. Nước này đang tăng cường phòng thủ tại các vị trí chiến lược, đặc biệt là các đảo và khu vực ven biển.Theo các nguồn tin, lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã triển khai thêm tên lửa, thủy lôi và hệ thống phòng thủ dày đặc. Đồng thời, mạng lưới đường hầm và căn cứ ngầm cũng được củng cố để đối phó với các đòn tấn công từ bên ngoài.
Chiến lược của Iran được cho là tập trung vào tác chiến bất đối xứng: sử dụng UAV, tên lửa và lực lượng nhỏ để gây thiệt hại lớn cho đối phương. Nếu Mỹ tiến hành đổ bộ, Iran có thể đáp trả bằng các cuộc tấn công diện rộng, không chỉ nhằm vào lực lượng quân sự mà còn vào hạ tầng năng lượng trong khu vực.
Ngoài ra, Tehran cũng phát tín hiệu rằng họ sẵn sàng mở rộng xung đột ra toàn vùng Vịnh nếu bị tấn công, làm gia tăng rủi ro cho cả khu vực.
Một ván cược rủi ro cao cho cả hai bên
Dù Mỹ đã triển khai hàng chục nghìn binh sĩ tại Trung Đông, giới chuyên gia cho rằng lực lượng hiện tại chủ yếu phù hợp với các chiến dịch quy mô nhỏ như đột kích hoặc chiếm giữ mục tiêu hạn chế, thay vì một cuộc chiến toàn diện.
Trong khi đó, Iran lại có lợi thế về địa hình, mạng lưới phòng thủ và kinh nghiệm tác chiến trong khu vực. Một cuộc đổ bộ quy mô lớn nếu xảy ra có thể dẫn đến thương vong nặng nề và kéo dài xung đột.
Quan trọng hơn, bất kỳ động thái leo thang nào cũng có thể khiến Eo biển Hormuz nơi vận chuyển khoảng 20% dầu mỏ toàn cầu rơi vào tình trạng bất ổn, kéo theo hệ lụy kinh tế nghiêm trọng.
Hiện tại, cả hai bên vẫn để ngỏ khả năng đàm phán, nhưng việc liên tục tăng cường quân sự cho thấy nguy cơ xung đột vượt tầm kiểm soát vẫn hiện hữu. Đây được xem là một “ván cược lớn”, nơi chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể đẩy khu vực vào khủng hoảng sâu hơn.
![]()
Mỹ - Iran Äá»i mặt thá»i khắc quyết Äá»nh cá»§a cuá»c chiến
Mỹ và Iran dưá»ng như Äá»u Äang chuẩn bá» cho má»t cuá»c Äá»i Äầu khá»c liá»t nhằm gây tá»n thất tá»i Äa cho Äá»i phương Äá» Äá»nh Äoạt cục diá»n cuá»c chiến.vnexpress.net