NguyễN Thao
Thành viên nổi tiếng
Suốt gần 50 năm sau ngày đất nước thống nhất, bác sĩ quân y Trần Văn Bản vẫn miệt mài trên hành trình tìm kiếm hài cốt đồng đội. Ở tuổi 82, người cựu chiến binh tiếp tục có mặt tại công viên Lê Thị Riêng (TP.HCM), nơi lực lượng chức năng đang quy tập các hài cốt liệt sĩ, để góp sức bằng kinh nghiệm và lòng tri ân dành cho những người đã ngã xuống.
Từ cuối tháng 6, khi Bộ Tư lệnh TP.HCM triển khai khai quật, khảo sát khu vực nghi có hố chôn tập thể, bác sĩ Trần Văn Bản đã chủ động xin tham gia với vai trò tình nguyện viên. Dù không thuộc lực lượng quy tập, hầu như ngày nào ông cũng có mặt từ sáng sớm để hỗ trợ phân loại, sắp xếp hài cốt và lựa chọn các mẫu xương, răng phù hợp phục vụ giám định ADN.
Với gần nửa thế kỷ kinh nghiệm tìm kiếm liệt sĩ, ông chỉ cần dùng đầu ngón tay cũng có thể phân biệt đâu là đất, đâu là xương. Từng mảnh xương được ông cẩn thận làm sạch, xác định vị trí giải phẫu rồi sắp xếp theo đúng trình tự trước khi chuyển cho lực lượng pháp y. Mỗi thao tác đều được thực hiện chậm rãi, chính xác và đầy sự trân trọng.
Không chỉ góp chuyên môn, bác sĩ Trần Văn Bản còn mang đến những kinh nghiệm quý giá trong việc bảo quản di vật của các liệt sĩ. Khi phát hiện một bộ hài cốt còn lưu giữ chiếc ví da chứa tờ giấy ghi tên liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, ông lập tức yêu cầu chụp ảnh, ghi nhận thông tin trước khi niêm phong hiện vật để tránh mực trên giấy bị phai khi tiếp xúc với không khí.
Đằng sau sự điềm tĩnh ấy là lời hứa được người cựu quân y gìn giữ suốt nhiều thập kỷ. Sau khi sống sót kỳ diệu trong trận chiến năm 1968 và trở về từ cõi chết, ông chứng kiến nỗi đau của những người mẹ ngày đêm mong ngóng con. Chính những ánh mắt ấy đã thôi thúc ông dành gần trọn cuộc đời để tìm lại đồng đội.
Từ năm 1979, cứ mỗi dịp nghỉ lễ hay Tết Nguyên đán, thay vì sum họp cùng gia đình, bác sĩ Trần Văn Bản lại mang theo cuốc, xẻng và những tấm sơ đồ chiến trường cũ lên đường tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Suốt 19 năm liên tiếp, ông gần như không có một cái Tết trọn vẹn vì tin rằng đồng đội vẫn còn nằm lại đâu đó trên những chiến trường xưa.
Một trong những ký ức sâu sắc nhất của ông là hành trình đưa hài cốt hai người đồng đội thân thiết Nguyễn Bá Hòa và Nguyễn Đình Kiên trở về quê hương. Ôm chiếc ba lô chứa hài cốt trên chuyến tàu Bắc - Nam, ông lặng lẽ thì thầm: "Tao đưa mày về với mẹ đây". Với ông, đó không chỉ là hành trình tìm kiếm mà còn là cách thực hiện lời hứa năm nào của những người lính trước khi bước vào trận chiến.
Hiện nay, dù tuổi đã cao, bác sĩ Trần Văn Bản vẫn tiếp tục đồng hành cùng lực lượng quy tập tại công viên Lê Thị Riêng với mong muốn giúp các liệt sĩ sớm được xác định danh tính và trở về với gia đình. Hành trình của ông là minh chứng cho sự tận tụy, lòng biết ơn và trách nhiệm đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc, đồng thời góp phần xoa dịu nỗi chờ đợi kéo dài hàng chục năm của biết bao thân nhân liệt sĩ.
Từ cuối tháng 6, khi Bộ Tư lệnh TP.HCM triển khai khai quật, khảo sát khu vực nghi có hố chôn tập thể, bác sĩ Trần Văn Bản đã chủ động xin tham gia với vai trò tình nguyện viên. Dù không thuộc lực lượng quy tập, hầu như ngày nào ông cũng có mặt từ sáng sớm để hỗ trợ phân loại, sắp xếp hài cốt và lựa chọn các mẫu xương, răng phù hợp phục vụ giám định ADN.
Với gần nửa thế kỷ kinh nghiệm tìm kiếm liệt sĩ, ông chỉ cần dùng đầu ngón tay cũng có thể phân biệt đâu là đất, đâu là xương. Từng mảnh xương được ông cẩn thận làm sạch, xác định vị trí giải phẫu rồi sắp xếp theo đúng trình tự trước khi chuyển cho lực lượng pháp y. Mỗi thao tác đều được thực hiện chậm rãi, chính xác và đầy sự trân trọng.
Không chỉ góp chuyên môn, bác sĩ Trần Văn Bản còn mang đến những kinh nghiệm quý giá trong việc bảo quản di vật của các liệt sĩ. Khi phát hiện một bộ hài cốt còn lưu giữ chiếc ví da chứa tờ giấy ghi tên liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, ông lập tức yêu cầu chụp ảnh, ghi nhận thông tin trước khi niêm phong hiện vật để tránh mực trên giấy bị phai khi tiếp xúc với không khí.
Đằng sau sự điềm tĩnh ấy là lời hứa được người cựu quân y gìn giữ suốt nhiều thập kỷ. Sau khi sống sót kỳ diệu trong trận chiến năm 1968 và trở về từ cõi chết, ông chứng kiến nỗi đau của những người mẹ ngày đêm mong ngóng con. Chính những ánh mắt ấy đã thôi thúc ông dành gần trọn cuộc đời để tìm lại đồng đội.
Từ năm 1979, cứ mỗi dịp nghỉ lễ hay Tết Nguyên đán, thay vì sum họp cùng gia đình, bác sĩ Trần Văn Bản lại mang theo cuốc, xẻng và những tấm sơ đồ chiến trường cũ lên đường tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Suốt 19 năm liên tiếp, ông gần như không có một cái Tết trọn vẹn vì tin rằng đồng đội vẫn còn nằm lại đâu đó trên những chiến trường xưa.
Một trong những ký ức sâu sắc nhất của ông là hành trình đưa hài cốt hai người đồng đội thân thiết Nguyễn Bá Hòa và Nguyễn Đình Kiên trở về quê hương. Ôm chiếc ba lô chứa hài cốt trên chuyến tàu Bắc - Nam, ông lặng lẽ thì thầm: "Tao đưa mày về với mẹ đây". Với ông, đó không chỉ là hành trình tìm kiếm mà còn là cách thực hiện lời hứa năm nào của những người lính trước khi bước vào trận chiến.
Hiện nay, dù tuổi đã cao, bác sĩ Trần Văn Bản vẫn tiếp tục đồng hành cùng lực lượng quy tập tại công viên Lê Thị Riêng với mong muốn giúp các liệt sĩ sớm được xác định danh tính và trở về với gia đình. Hành trình của ông là minh chứng cho sự tận tụy, lòng biết ơn và trách nhiệm đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc, đồng thời góp phần xoa dịu nỗi chờ đợi kéo dài hàng chục năm của biết bao thân nhân liệt sĩ.
