Hue Hoang
Thành viên nổi tiếng
Nghiện tình dục có thể phổ biến hơn nhiều người nghĩ, nhưng cách hiểu về nó vẫn còn nhiều tranh cãi giữa góc nhìn y học và xã hội.
Kerry Kerr McAvoy, tiến sĩ tâm lý từng làm việc tại University of California, chia sẻ trải nghiệm cá nhân sau cuộc hôn nhân với một người chồng có đời sống tình dục bí mật. Trong thời gian chung sống, bà không hề nhận ra việc chồng mình duy trì nhiều mối quan hệ ngoài luồng, che giấu kỹ lưỡng bằng cách kiểm soát liên lạc và hành vi. Chỉ đến khi một người phụ nữ khác chủ động liên hệ, sự thật mới được phơi bày. Trải nghiệm này khiến bà nhìn nhận nghiêm túc hơn về vấn đề nghiện tình dục và nhu cầu phải đối diện với nó như một thực tế để có hướng điều trị phù hợp.
Dù thường được gọi là “nghiện”, khái niệm này không hoàn toàn giống với nghiện chất như rượu hay ma túy. Nó thiên về một thuật ngữ xã hội, mô tả những thôi thúc tình dục mạnh mẽ và khó kiểm soát, đôi khi dẫn đến hành vi vi phạm chuẩn mực đạo đức hoặc làm tổn hại các mối quan hệ. Tuy vậy, các yếu tố sinh học vẫn có vai trò nhất định. Theo Gail Saltz từ Weill Cornell Medicine, hormone dopamine góp phần kích hoạt ham muốn tình dục. Khi hành vi bị gián đoạn, não có thể phát tín hiệu thúc đẩy nhu cầu tiếp tục. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, cơ chế này không gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống hàng ngày như các dạng nghiện khác.
Một góc nhìn khác đến từ David Ley, người cho rằng nhiều trường hợp được gọi là “nghiện tình dục” thực chất liên quan đến xung đột nội tâm. Người trong cuộc không nhất thiết có tần suất quan hệ cao hơn bình thường, mà họ chịu áp lực từ các chuẩn mực đạo đức, tôn giáo hoặc văn hóa, dẫn đến cảm giác tội lỗi và xấu hổ. Một nghiên cứu công bố trên Journal of Abnormal Psychology năm 2020 cũng cho thấy chính những yếu tố này làm gia tăng lo âu, đặc biệt ở những người xem nội dung khiêu dâm.
Theo phân loại của World Health Organization, hành vi tình dục chỉ bị xem là rối loạn khi nó mang tính cưỡng bức và gây suy giảm chức năng sống. Nghĩa là, một người có đời sống tình dục thường xuyên nhưng có sự đồng thuận và không ảnh hưởng đến công việc, gia đình thì không bị coi là bệnh lý. Ngược lại, các dấu hiệu đáng lo gồm ám ảnh liên tục về tình dục, tham gia hành vi rủi ro, ảnh hưởng công việc, chi tiêu mất kiểm soát và đánh mất hứng thú với các hoạt động khác.
Các nghiên cứu ước tính khoảng 3% đến 6% dân số toàn cầu gặp khó khăn trong việc kiểm soát nhu cầu tình dục, thường thể hiện qua việc tiêu thụ nội dung khiêu dâm kéo dài. Tuy nhiên, hướng điều trị hiện nay không chỉ dựa vào thuốc mà còn kết hợp các phương pháp tâm lý như liệu pháp nhận thức hành vi, thiền chánh niệm và tư vấn chuyên sâu.
Quan trọng hơn, không có một công thức chung cho tất cả. Việc điều trị phụ thuộc vào bối cảnh văn hóa, giá trị cá nhân, tình trạng tâm lý và các mối quan hệ xã hội của mỗi người.
Kerry Kerr McAvoy, tiến sĩ tâm lý từng làm việc tại University of California, chia sẻ trải nghiệm cá nhân sau cuộc hôn nhân với một người chồng có đời sống tình dục bí mật. Trong thời gian chung sống, bà không hề nhận ra việc chồng mình duy trì nhiều mối quan hệ ngoài luồng, che giấu kỹ lưỡng bằng cách kiểm soát liên lạc và hành vi. Chỉ đến khi một người phụ nữ khác chủ động liên hệ, sự thật mới được phơi bày. Trải nghiệm này khiến bà nhìn nhận nghiêm túc hơn về vấn đề nghiện tình dục và nhu cầu phải đối diện với nó như một thực tế để có hướng điều trị phù hợp.
Dù thường được gọi là “nghiện”, khái niệm này không hoàn toàn giống với nghiện chất như rượu hay ma túy. Nó thiên về một thuật ngữ xã hội, mô tả những thôi thúc tình dục mạnh mẽ và khó kiểm soát, đôi khi dẫn đến hành vi vi phạm chuẩn mực đạo đức hoặc làm tổn hại các mối quan hệ. Tuy vậy, các yếu tố sinh học vẫn có vai trò nhất định. Theo Gail Saltz từ Weill Cornell Medicine, hormone dopamine góp phần kích hoạt ham muốn tình dục. Khi hành vi bị gián đoạn, não có thể phát tín hiệu thúc đẩy nhu cầu tiếp tục. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, cơ chế này không gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống hàng ngày như các dạng nghiện khác.
Một góc nhìn khác đến từ David Ley, người cho rằng nhiều trường hợp được gọi là “nghiện tình dục” thực chất liên quan đến xung đột nội tâm. Người trong cuộc không nhất thiết có tần suất quan hệ cao hơn bình thường, mà họ chịu áp lực từ các chuẩn mực đạo đức, tôn giáo hoặc văn hóa, dẫn đến cảm giác tội lỗi và xấu hổ. Một nghiên cứu công bố trên Journal of Abnormal Psychology năm 2020 cũng cho thấy chính những yếu tố này làm gia tăng lo âu, đặc biệt ở những người xem nội dung khiêu dâm.
Theo phân loại của World Health Organization, hành vi tình dục chỉ bị xem là rối loạn khi nó mang tính cưỡng bức và gây suy giảm chức năng sống. Nghĩa là, một người có đời sống tình dục thường xuyên nhưng có sự đồng thuận và không ảnh hưởng đến công việc, gia đình thì không bị coi là bệnh lý. Ngược lại, các dấu hiệu đáng lo gồm ám ảnh liên tục về tình dục, tham gia hành vi rủi ro, ảnh hưởng công việc, chi tiêu mất kiểm soát và đánh mất hứng thú với các hoạt động khác.
Các nghiên cứu ước tính khoảng 3% đến 6% dân số toàn cầu gặp khó khăn trong việc kiểm soát nhu cầu tình dục, thường thể hiện qua việc tiêu thụ nội dung khiêu dâm kéo dài. Tuy nhiên, hướng điều trị hiện nay không chỉ dựa vào thuốc mà còn kết hợp các phương pháp tâm lý như liệu pháp nhận thức hành vi, thiền chánh niệm và tư vấn chuyên sâu.
Quan trọng hơn, không có một công thức chung cho tất cả. Việc điều trị phụ thuộc vào bối cảnh văn hóa, giá trị cá nhân, tình trạng tâm lý và các mối quan hệ xã hội của mỗi người.
