Hưng Nghé
Thành viên nổi tiếng
3600 euro tính ra tiền Việt hiện nay là hơn 110 triệu đồng/ tháng - một con số mơ ước của bao nhiêu người. Tuy nhiên, sinh sống ở Đức với mức thu nhập này, hóa ra cũng chẳng còn dành dụm được mấy. Dưới đây là chia sẻ chi tiết của một lao động ở Đức với báo Dân trí:
Anh Minh và những lao động Việt khác khi vừa đặt chân sang Đức (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Mức thu nhập hơn 110 triệu đồng (khoảng 3.600 Euro) mỗi tháng thường được coi là con số lý tưởng trong các chương trình du học nghề và định cư tại Đức. Tuy nhiên, với những người đang trực tiếp sinh sống và làm việc như anh Nguyễn Văn Minh, con số này lại đi kèm với bài toán chi phí vô cùng nan giải. Tại các thành phố lớn như Berlin, mức sống đắt đỏ đã "ngốn" gần hết thu nhập cho các khoản cố định như tiền thuê nhà (tới 30 triệu đồng), bảo hiểm, thuế và chi phí nuôi con nhỏ, khiến việc tích lũy để thực hiện một chuyến trở về Việt Nam thăm gia đình trở thành một nỗ lực tài chính không hề đơn giản.
Thực tế đối với cộng đồng di trú, áp lực lớn nhất không chỉ là việc thích nghi với môi trường mới mà còn là chi phí duy trì sự kết nối với quê hương. Với mức lương trăm triệu, nhưng sau khi trừ đi các khoản sinh hoạt phí tại Đức, số tiền dư ra thường chỉ đủ để trang trải cuộc sống ổn định. Một chuyến trở về Việt Nam cho cả gia đình bao gồm vé máy bay khứ hồi, quà cáp và chi tiêu thăm hỏi có thể tiêu tốn bằng 2 đến 3 tháng lương tích lũy. Điều này khiến nhiều lao động xa xứ phải đắn đo rất nhiều, đôi khi họ chọn ở lại làm thêm để gửi tiền về hỗ trợ gia đình thay vì chi dùng cho một chuyến bay trở về tốn kém.
Bên cạnh áp lực tài chính, những người theo đuổi lộ trình định cư tại Đức còn phải đối mặt với sự đánh đổi lớn về sức khỏe và tinh thần. Công việc điều dưỡng vốn là ngành nghề khát nhân lực tại Đức nhưng cũng đầy rẫy áp lực khi phải làm việc trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, di chuyển hàng chục km từ sớm tinh mơ dưới tuyết lạnh. Rào cản ngôn ngữ chuyên ngành và cường độ công việc cao khiến nhiều người cảm thấy kiệt sức. Đôi khi, cảm giác cô đơn giữa trời Âu và nỗi nhớ Việt Nam quay quắt trở thành rào cản tâm lý lớn nhất, khiến giấc mơ "đổi đời" ban đầu dần trở thành mong muốn giản đơn là kiếm đủ tiền để có những kỳ nghỉ sum họp ngắn ngủi.
Mặc dù hành trình di trú đầy rẫy những khoảng lặng, anh Minh và gia đình vẫn nỗ lực tìm cách giữ gìn bản sắc Việt ngay trên đất khách. Việc duy trì tiếng mẹ đẻ trong gia đình và cố gắng dành dụm để cứ 2 năm một lần đưa con trở về Việt Nam là cách để anh giúp thế hệ thứ hai không quên đi cội nguồn. Những bức thư cảm ơn từ bệnh nhân bản địa hay tình cảm của đồng nghiệp tại Đức là nguồn động viên giúp anh trụ vững, nhưng trong lòng anh, giá trị của sự kết nối với Việt Nam vẫn là điều quý giá nhất mà không mức lương nào có thể thay thế hoàn toàn.
Câu chuyện của anh Minh mang đến một góc nhìn thực tế cho những ai đang tìm hiểu về con đường di trú tại Đức: Thu nhập cao luôn đi kèm với chi phí đắt đỏ và những hy sinh về tình cảm. Định cư không chỉ là một phép tính về lương thưởng, mà còn là một cuộc thử thách về sức bền và khả năng cân bằng giữa cuộc sống mới tại châu Âu và sợi dây liên kết với Việt Nam. Đằng sau con số 110 triệu đồng là cả một hành trình nỗ lực không ngừng nghỉ để khẳng định giá trị bản thân nơi xứ người đồng thời giữ vẹn nguyên mong ước được trở về với nguồn cội.
Mức thu nhập hơn 110 triệu đồng (khoảng 3.600 Euro) mỗi tháng thường được coi là con số lý tưởng trong các chương trình du học nghề và định cư tại Đức. Tuy nhiên, với những người đang trực tiếp sinh sống và làm việc như anh Nguyễn Văn Minh, con số này lại đi kèm với bài toán chi phí vô cùng nan giải. Tại các thành phố lớn như Berlin, mức sống đắt đỏ đã "ngốn" gần hết thu nhập cho các khoản cố định như tiền thuê nhà (tới 30 triệu đồng), bảo hiểm, thuế và chi phí nuôi con nhỏ, khiến việc tích lũy để thực hiện một chuyến trở về Việt Nam thăm gia đình trở thành một nỗ lực tài chính không hề đơn giản.
Thực tế đối với cộng đồng di trú, áp lực lớn nhất không chỉ là việc thích nghi với môi trường mới mà còn là chi phí duy trì sự kết nối với quê hương. Với mức lương trăm triệu, nhưng sau khi trừ đi các khoản sinh hoạt phí tại Đức, số tiền dư ra thường chỉ đủ để trang trải cuộc sống ổn định. Một chuyến trở về Việt Nam cho cả gia đình bao gồm vé máy bay khứ hồi, quà cáp và chi tiêu thăm hỏi có thể tiêu tốn bằng 2 đến 3 tháng lương tích lũy. Điều này khiến nhiều lao động xa xứ phải đắn đo rất nhiều, đôi khi họ chọn ở lại làm thêm để gửi tiền về hỗ trợ gia đình thay vì chi dùng cho một chuyến bay trở về tốn kém.
Bên cạnh áp lực tài chính, những người theo đuổi lộ trình định cư tại Đức còn phải đối mặt với sự đánh đổi lớn về sức khỏe và tinh thần. Công việc điều dưỡng vốn là ngành nghề khát nhân lực tại Đức nhưng cũng đầy rẫy áp lực khi phải làm việc trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, di chuyển hàng chục km từ sớm tinh mơ dưới tuyết lạnh. Rào cản ngôn ngữ chuyên ngành và cường độ công việc cao khiến nhiều người cảm thấy kiệt sức. Đôi khi, cảm giác cô đơn giữa trời Âu và nỗi nhớ Việt Nam quay quắt trở thành rào cản tâm lý lớn nhất, khiến giấc mơ "đổi đời" ban đầu dần trở thành mong muốn giản đơn là kiếm đủ tiền để có những kỳ nghỉ sum họp ngắn ngủi.
Mặc dù hành trình di trú đầy rẫy những khoảng lặng, anh Minh và gia đình vẫn nỗ lực tìm cách giữ gìn bản sắc Việt ngay trên đất khách. Việc duy trì tiếng mẹ đẻ trong gia đình và cố gắng dành dụm để cứ 2 năm một lần đưa con trở về Việt Nam là cách để anh giúp thế hệ thứ hai không quên đi cội nguồn. Những bức thư cảm ơn từ bệnh nhân bản địa hay tình cảm của đồng nghiệp tại Đức là nguồn động viên giúp anh trụ vững, nhưng trong lòng anh, giá trị của sự kết nối với Việt Nam vẫn là điều quý giá nhất mà không mức lương nào có thể thay thế hoàn toàn.
Câu chuyện của anh Minh mang đến một góc nhìn thực tế cho những ai đang tìm hiểu về con đường di trú tại Đức: Thu nhập cao luôn đi kèm với chi phí đắt đỏ và những hy sinh về tình cảm. Định cư không chỉ là một phép tính về lương thưởng, mà còn là một cuộc thử thách về sức bền và khả năng cân bằng giữa cuộc sống mới tại châu Âu và sợi dây liên kết với Việt Nam. Đằng sau con số 110 triệu đồng là cả một hành trình nỗ lực không ngừng nghỉ để khẳng định giá trị bản thân nơi xứ người đồng thời giữ vẹn nguyên mong ước được trở về với nguồn cội.
