Chồng tức giận mắng vợ hai là “đồ độc ác” chỉ vì một việc

vnrcraw4
Chi Le
Phản hồi: 0

Chi Le

Thành viên nổi tiếng
dau-kho-khi-phat-hien-ra-bo-mat-that-cua-chong-ket-hon-chi-vi-muon-lam-dieu-nay-voi-gia-dinh-nha-vo-8b8-6592787-1727520242013-17275202428241298819522.jpg
EM VỨT HẾT ĐỒ CỦA VỢ CŨ ĐÃ KHUẤT ĐI LÀ SAI SAO?
Em đang ôm đứa con trai 3 tuổi khóc nghẹn. Chồng em đã khóa trái cửa phòng ngủ suốt 2 ngày nay, từ chối ăn uống và cấm em bước vào. Anh ấy nhìn em bằng ánh mắt căm hận, ghê tởm, như thể em là một con ác quỷ vừa phạm tội tày trời.

Tội lỗi của em là gì? Là em đã tự ý dọn dẹp và vứt bỏ những di vật nấm mốc của người vợ cũ đã khuất của anh ấy.

Anh Tú ạ, em là vợ hai. Vợ cũ của chồng em không may qua đời trong một tai nạn giao thông cách đây 7 năm (chị ấy chưa có con). 3 năm sau ngày chị mất, anh đi bước nữa với em. Bọn em có một bé trai kháu khỉnh. Em hoàn toàn tôn trọng quá khứ của chồng. Ngày giỗ chị, em vẫn tự tay đi chợ, làm mâm cơm tươm tất, thắp hương cầu xin chị phù hộ cho gia đình. Em chưa bao giờ ghen tuông với một người đã khuất.

Nhưng trong nhà em có một khu vực "bất khả xâm phạm": Đó là căn phòng của chị ấy ở tầng 3.

Sau khi chị mất, chồng em giữ nguyên hiện trạng căn phòng đó. Vấn đề là nó không chỉ có vài cuốn album hay kỷ vật nhỏ. Anh ấy giữ LẠI TẤT CẢ. Từ tủ quần áo chật ních, những chiếc váy xòe, đồ lót, cho đến bàn trang điểm la liệt những thỏi son đang dùng dở, hộp phấn phủ, những chai nước hoa đã bay mùi, và cả những đôi giày mòn gót.

7 năm đóng cửa im ỉm, căn phòng đó trở thành một ổ vi khuẩn. Đặc biệt sau những mùa nồm ẩm ướt của miền Bắc, mùi nấm mốc, mùi băng phiến quyện với mùi mỹ phẩm hết hạn bốc ra một thứ mùi lợm giọng. Bụi đóng từng tảng. Quần áo trong tủ mốc meo, ố vàng.

Đáng lo nhất là sức khỏe của chồng em. Hậu Covid, anh ấy bị di chứng tổn thương phổi và mắc chứng viêm phế quản co thắt. Thế nhưng, mỗi khi có chuyện buồn hay say rượu, anh ấy lại mở khóa, chui vào cái căn phòng ngập ngụa mùi nấm mốc ấy ngồi hàng giờ đồng hồ. Trở ra là anh ấy ho rũ rượi, ho đến tức ngực, phải xịt thuốc hen. Mùi mốc từ tầng 3 còn xộc xuống tận tầng 2, khiến đứa con trai 3 tuổi của em thi thoảng cũng bị viêm hô hấp hắt hơi liên tục.
Em đã nhiều lần nhỏ to khuyên nhủ: "Anh giữ lại ảnh, nhật ký hay vài món trang sức làm kỷ niệm thôi. Còn quần áo mốc, mỹ phẩm hết hạn thì mình hóa đi cho chị ấy siêu thoát, giữ lại thế này sinh bệnh cho cả nhà anh ạ". Nhưng lần nào anh cũng gạt phắt đi, sừng sộ lên mắng em là loại đàn bà hẹp hòi, ghen tuông vớ vẩn.

Tháng trước, anh có chuyến công tác miền Nam đúng 1 tháng. Ở nhà, mùa nồm ập đến khiến nấm mốc từ căn phòng đó lan ra cả hành lang. Thương con ho sụ sụ, và cũng xót xa cho lá phổi của chồng, em quyết định làm một việc "tày đình".

Em gọi dịch vụ vệ sinh công nghiệp đến. Em tự tay lựa ra tất cả những cuốn album ảnh, nhật ký, một số món trang sức, và một chiếc váy cưới của chị ấy, xếp ngay ngắn vào một chiếc rương gỗ chống ẩm đặt trang trọng góc phòng. Toàn bộ phần còn lại: quần áo mốc, giày dép ố, đồ lót cũ, mỹ phẩm bốc mùi... em cho vào bao tải mang đi vứt. Sau đó, em thuê thợ sơn lại tường chống mốc, chạy máy lọc không khí và khử mùi Ozone suốt 2 ngày để "thanh lọc không gian sống". Căn phòng trở nên vô cùng sạch sẽ, thoáng đãng, không còn một chút mùi nấm mốc nào. Em cứ đinh ninh rằng, khi chồng về, thấy một chiếc rương kỷ vật gọn gàng và không khí trong lành, anh ấy sẽ hiểu được tấm lòng của em.
Nhưng em đã sai hoàn toàn!

Ngày anh ấy kéo vali về nhà, bước lên tầng 3 và thấy căn phòng trống trơn, anh ấy phát điên. Anh ấy gào thét như một con thú bị thương, đập nát cái máy lọc không khí em mới mua.

Anh ấy chỉ thẳng vào mặt em, gân cổ nổi lên: "Cô là đồ độc ác! Cô nhân lúc tôi đi vắng để xóa sổ sự tồn tại của cô ấy! Cô lấy quyền gì mà động vào đồ của cô ấy? Cô ghen với cả một người chết sao? Quần áo của cô ấy, mùi hương của cô ấy, cô vứt hết đi rồi tôi lấy gì để nhớ?".

Em khóc nức nở giải thích rằng em chỉ muốn tốt cho lá phổi của anh và đường hô hấp của con, em vẫn giữ lại rương kỷ vật quý giá nhất cơ mà! Nhưng anh gầm lên: "Cô đừng có mang con ra làm lá chắn cho sự ích kỷ, đê hèn của cô! Cô cút ra khỏi nhà tôi!".

Đã 2 ngày nay, anh ấy ôm cái rương gỗ khóc trong căn phòng đó. Anh ấy nhìn em như kẻ thù không đội trời chung. Cuộc hôn nhân 4 năm của em đang đứng bên bờ vực thẳm chỉ vì em muốn làm sạch một ổ nấm mốc.

Em đã làm gì sai? Trái tim em đau thắt lại. Em không ghen với người chết, nhưng em có quyền được sống trong một không gian sạch sẽ, an toàn cho chồng và con em cơ mà? Tại sao người đàn ông sống bên em 4 năm, ăn nằm với em, có con với em lại tàn nhẫn và mù quáng vì một đống rác kỷ niệm như vậy? Em có phải là người vợ vô tâm, độc ác như lời anh ấy chửi mắng không? Em phải làm gì để cứu vãn gia đình này đây?
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
DL: 02 Tháng 05 năm 2026
AL:
Ngày:
Tháng:
Năm:
Back
Top