Một mâm cơm 35.000 đồng/người bất ngờ viral trên mạng xã hội. Từ một quán cơm bình dân phục vụ người lao động, quán Chung Thủy bỗng trở thành địa điểm được nhiều người tìm đến.
Nhưng đằng sau sự nổi tiếng ấy là một câu chuyện đáng suy nghĩ: khi một điều bình dị bất ngờ trở thành hiện tượng mạng, liệu người bán có thực sự được “hưởng lợi” hay lại phải đối mặt với một áp lực mới?
Trước khi viral, quán vẫn hoạt động suốt nhiều năm với nhịp độ quen thuộc. Mỗi ngày nấu khoảng 25-40 lon gạo, bán đến khoảng 13h là hết. Nhưng sau khi nổi tiếng, lượng khách tăng mạnh, có ngày phải nấu tới 45 lon gạo, bán đến 14-15h vẫn có người tìm đến.
Từ một quán ăn nhỏ, mọi thứ đều phải thay đổi: lượng nguyên liệu, thời gian chế biến, khâu bảo quản, phục vụ và đặc biệt là yêu cầu về an toàn thực phẩm.
Đây chính là mặt trái ít được nhìn thấy của sự nổi tiếng.
Viral mang đến khách hàng, nhưng cũng mang đến kỳ vọng.
Khi chưa nổi tiếng, một quán cơm có thể được đánh giá bằng những khách quen trong khu vực. Nhưng khi hình ảnh xuất hiện trên mạng xã hội, hàng nghìn người có thể đến với một kỳ vọng rất khác: phải nhiều món như hình, phải ngon, phải rẻ, phải “đáng tiền”, thậm chí phải giống hệt những gì họ nhìn thấy trên mạng.
Chỉ cần một ngày ít món hơn, giá thay đổi, phục vụ chậm hơn hay chất lượng không giống kỳ vọng, những lời khen có thể rất nhanh chóng biến thành lời chê.
Đó là áp lực của việc trở thành “hiện tượng mạng”.
Vì vậy, việc cơ quan chức năng chủ động giám sát và hướng dẫn quán về nguồn thực phẩm, chế biến và bảo quản theo tôi là điều cần thiết. Không nên chỉ nhìn việc kiểm tra dưới góc độ “quán có vi phạm hay không”, mà cần nhìn đó như một bước hỗ trợ để một cơ sở nhỏ thích ứng với lượng khách tăng đột biến.
Bởi khi một quán ăn bất ngờ nổi tiếng, quy mô kinh doanh đã thay đổi, nhưng cách vận hành đôi khi vẫn là cách của một quán nhỏ.
Điều đáng mừng là chủ quán cho biết sẽ tiếp thu các hướng dẫn để làm tốt hơn. Đây mới là cách biến sự nổi tiếng trên mạng thành một cơ hội phát triển bền vững, thay vì trở thành áp lực.
Ảnh: Tuổi trẻ
Và có lẽ, chúng ta cũng nên bớt kỳ vọng vào những “mâm cơm 35.000 đồng thần kỳ”.
Một quán cơm bình dân có thể giữ giá hợp lý nhờ nhiều yếu tố: gia đình tự trồng lúa, không mất tiền thuê mặt bằng, không thuê nhân viên... Nhưng khi lượng khách tăng gấp nhiều lần, chi phí và áp lực vận hành cũng tăng theo.
Đừng biến sự tử tế của một quán ăn thành một tiêu chuẩn bất khả thi.
Viral có thể đưa một quán cơm đến với rất nhiều khách hàng chỉ sau một đêm.
Nhưng để giữ được chất lượng, giữ được giá cả hợp lý và giữ được sự tử tế sau khi nổi tiếng, đó mới thực sự là bài toán khó.
Bởi được biết đến là may mắn. Nhưng giữ được niềm tin của khách hàng sau khi nổi tiếng mới là năng lực.
Nhưng đằng sau sự nổi tiếng ấy là một câu chuyện đáng suy nghĩ: khi một điều bình dị bất ngờ trở thành hiện tượng mạng, liệu người bán có thực sự được “hưởng lợi” hay lại phải đối mặt với một áp lực mới?
Trước khi viral, quán vẫn hoạt động suốt nhiều năm với nhịp độ quen thuộc. Mỗi ngày nấu khoảng 25-40 lon gạo, bán đến khoảng 13h là hết. Nhưng sau khi nổi tiếng, lượng khách tăng mạnh, có ngày phải nấu tới 45 lon gạo, bán đến 14-15h vẫn có người tìm đến.
Từ một quán ăn nhỏ, mọi thứ đều phải thay đổi: lượng nguyên liệu, thời gian chế biến, khâu bảo quản, phục vụ và đặc biệt là yêu cầu về an toàn thực phẩm.
Đây chính là mặt trái ít được nhìn thấy của sự nổi tiếng.
Viral mang đến khách hàng, nhưng cũng mang đến kỳ vọng.
Khi chưa nổi tiếng, một quán cơm có thể được đánh giá bằng những khách quen trong khu vực. Nhưng khi hình ảnh xuất hiện trên mạng xã hội, hàng nghìn người có thể đến với một kỳ vọng rất khác: phải nhiều món như hình, phải ngon, phải rẻ, phải “đáng tiền”, thậm chí phải giống hệt những gì họ nhìn thấy trên mạng.
Chỉ cần một ngày ít món hơn, giá thay đổi, phục vụ chậm hơn hay chất lượng không giống kỳ vọng, những lời khen có thể rất nhanh chóng biến thành lời chê.
Đó là áp lực của việc trở thành “hiện tượng mạng”.
Vì vậy, việc cơ quan chức năng chủ động giám sát và hướng dẫn quán về nguồn thực phẩm, chế biến và bảo quản theo tôi là điều cần thiết. Không nên chỉ nhìn việc kiểm tra dưới góc độ “quán có vi phạm hay không”, mà cần nhìn đó như một bước hỗ trợ để một cơ sở nhỏ thích ứng với lượng khách tăng đột biến.
Bởi khi một quán ăn bất ngờ nổi tiếng, quy mô kinh doanh đã thay đổi, nhưng cách vận hành đôi khi vẫn là cách của một quán nhỏ.
Điều đáng mừng là chủ quán cho biết sẽ tiếp thu các hướng dẫn để làm tốt hơn. Đây mới là cách biến sự nổi tiếng trên mạng thành một cơ hội phát triển bền vững, thay vì trở thành áp lực.
Ảnh: Tuổi trẻ
Và có lẽ, chúng ta cũng nên bớt kỳ vọng vào những “mâm cơm 35.000 đồng thần kỳ”.
Một quán cơm bình dân có thể giữ giá hợp lý nhờ nhiều yếu tố: gia đình tự trồng lúa, không mất tiền thuê mặt bằng, không thuê nhân viên... Nhưng khi lượng khách tăng gấp nhiều lần, chi phí và áp lực vận hành cũng tăng theo.
Đừng biến sự tử tế của một quán ăn thành một tiêu chuẩn bất khả thi.
Viral có thể đưa một quán cơm đến với rất nhiều khách hàng chỉ sau một đêm.
Nhưng để giữ được chất lượng, giữ được giá cả hợp lý và giữ được sự tử tế sau khi nổi tiếng, đó mới thực sự là bài toán khó.
Bởi được biết đến là may mắn. Nhưng giữ được niềm tin của khách hàng sau khi nổi tiếng mới là năng lực.