Hue Hoang
Thành viên nổi tiếng
Gần đây trên newsfeed của mình thấy hay bắt gặp hình ảnh, video về biển vô cực ở Thái Bình (cũ) nay là Hưng Yên. Đẹp vô cùng. Nên mình đi tìm hiểu xem biển vô cực ở đây hình thành như thế nào.
Vùng biển Quang Lang ở Thái Thụy, Thái Bình tạo nên hiệu ứng "biển vô cực" nhờ sự kết hợp tự nhiên giữa địa mạo ven bờ, quy luật thủy triều và nguyên lý quang học.
Khi sông Diêm Hộ đổ ra vịnh Bắc Bộ, lượng phù sa bùn mịn cực lớn mà nó mang theo bị giữ lại và lắng đọng ở khu vực cửa sông. Qua hàng trăm năm, lớp bùn sét mịn này san phẳng vùng biển nông ven bờ, tạo thành một bãi bồi rộng hàng kilômét có độ dốc gần như bằng không.
Khi thủy triều rút xuống mức cực đại, nước biển không chảy đi hết mà vẫn còn đọng lại một lớp vô cùng mỏng, chỉ xăm xắp đến mắt cá chân người đứng. Vào khoảng thời gian ngàn mây rạng đông, nếu thời tiết lặng gió, lớp nước mỏng đọng trên nền bùn phẳng lỳ này đóng vai trò như một lớp kính. Ánh sáng mặt trời chiếu nghiêng tạo ra hiện tượng phản xạ toàn phần, biến toàn bộ mặt nước thành chiếc gương khổng lồ phản chiếu trọn vẹn vòm trời, xóa mờ hoàn toàn đường chân trời trong mắt người nhìn.
Tuy nhiên, khung cảnh kỳ diệu này không xuất hiện quanh năm mà phụ thuộc rất chặt chẽ vào thời tiết và lịch thủy triều. Để "săn" được khoảnh khắc vô cực, du khách phải canh đúng những ngày có con nước triều rút thấp vào đúng lúc bình minh (thường rơi vào khoảng ngày mùng 1 hoặc giữa tháng Âm lịch).
Nếu đến không đúng thời điểm du khách có thể... thất vọng vì sẽ không thấy biển vô cực đâu.
Thời điểm lý tưởng nhất trong năm để ghé thăm là từ tháng 7 đến tháng 10. Lúc này là mùa hè và đầu thu, thời tiết ít mưa bão, trời quang mây tạnh và gió sáng sớm thường rất nhẹ. Ngược lại, vào mùa đông hay những ngày bão gió, sóng biển làm xáo động mặt nước hoặc nước triều dâng quá cao, hiện tượng "mặt gương" sẽ hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một bãi biển đục ngầu phù sa thông thường.
Vùng biển Quang Lang ở Thái Thụy, Thái Bình tạo nên hiệu ứng "biển vô cực" nhờ sự kết hợp tự nhiên giữa địa mạo ven bờ, quy luật thủy triều và nguyên lý quang học.
Khi sông Diêm Hộ đổ ra vịnh Bắc Bộ, lượng phù sa bùn mịn cực lớn mà nó mang theo bị giữ lại và lắng đọng ở khu vực cửa sông. Qua hàng trăm năm, lớp bùn sét mịn này san phẳng vùng biển nông ven bờ, tạo thành một bãi bồi rộng hàng kilômét có độ dốc gần như bằng không.
Khi thủy triều rút xuống mức cực đại, nước biển không chảy đi hết mà vẫn còn đọng lại một lớp vô cùng mỏng, chỉ xăm xắp đến mắt cá chân người đứng. Vào khoảng thời gian ngàn mây rạng đông, nếu thời tiết lặng gió, lớp nước mỏng đọng trên nền bùn phẳng lỳ này đóng vai trò như một lớp kính. Ánh sáng mặt trời chiếu nghiêng tạo ra hiện tượng phản xạ toàn phần, biến toàn bộ mặt nước thành chiếc gương khổng lồ phản chiếu trọn vẹn vòm trời, xóa mờ hoàn toàn đường chân trời trong mắt người nhìn.
Tuy nhiên, khung cảnh kỳ diệu này không xuất hiện quanh năm mà phụ thuộc rất chặt chẽ vào thời tiết và lịch thủy triều. Để "săn" được khoảnh khắc vô cực, du khách phải canh đúng những ngày có con nước triều rút thấp vào đúng lúc bình minh (thường rơi vào khoảng ngày mùng 1 hoặc giữa tháng Âm lịch).
Nếu đến không đúng thời điểm du khách có thể... thất vọng vì sẽ không thấy biển vô cực đâu.
Thời điểm lý tưởng nhất trong năm để ghé thăm là từ tháng 7 đến tháng 10. Lúc này là mùa hè và đầu thu, thời tiết ít mưa bão, trời quang mây tạnh và gió sáng sớm thường rất nhẹ. Ngược lại, vào mùa đông hay những ngày bão gió, sóng biển làm xáo động mặt nước hoặc nước triều dâng quá cao, hiện tượng "mặt gương" sẽ hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một bãi biển đục ngầu phù sa thông thường.