Đêm cậu bé đi lạc trong rừng và và câu chuyện về chú chó Đen

Cindy Nguyễn
Cindy Nguyễn
Phản hồi: 1

Cindy Nguyễn

Thành viên nổi tiếng
Thành viên BQT
Đọc câu chuyện về bé trai 6 tuổi ở Đắk Lắk đi lạc giữa núi rừng mà thấy vừa thương, vừa xúc động.

Bé đi lạc gần một ngày trên núi. Địa hình dốc đá, rậm rạp, người lớn đi lại còn khó. Vậy mà suốt đêm, chú chó Đen vẫn bám sát cậu chủ nhỏ, không bỏ về nhà.

Đen từng là một chú chó suýt bị bỏ rơi. Gia đình nhận về nuôi, trong nhà đã có hai chú chó khác nên Đen cũng chỉ được chăm sóc rất bình thường.

1789347402120.png


Nhưng có lẽ với Đen, gia đình ấy đã trở thành cả thế giới.

Cậu bé 6 tuổi vốn chậm nói, lại đặc biệt quấn Đen. Hai đứa thường chơi với nhau. Mỗi lần cậu bé đi đâu, Đen lại chạy theo. Nếu cậu đi chậm, Đen dừng lại chờ. Nếu có người lạ hoặc chó lạ đến gần, Đen sủa cảnh báo.

Và trong đêm cậu bé lạc giữa núi rừng, người bạn bốn chân ấy vẫn ở bên.

Đáng xúc động hơn, khi lực lượng chức năng đưa cậu bé xuống núi, Đen cũng đi theo không rời. Khi bị lạc khỏi cậu chủ giữa đám đông, nó còn chạy ngược lên núi tìm.

Cuối cùng, cả hai lại về được với nhau.

Gia đình nói sau sự việc này sẽ chăm sóc Đen tốt hơn. Người mẹ còn vui vẻ nói: “Ngày mai tôi sẽ nấu cơm với thịt băm và trứng cho Đen ăn”.

Nghe mà thấy ấm lòng.

Có khi chúng ta nuôi một con vật vì nghĩ đơn giản rằng nó giữ nhà, bắt chuột, làm bạn với trẻ con.

Nhưng trẻ con lại có thể nhìn nó theo một cách khác.

Đó là một người bạn.

Và chính những tình bạn rất giản dị ấy lại dạy trẻ nhiều điều mà đôi khi người lớn nói cả trăm lần chưa chắc trẻ đã hiểu: biết yêu thương, biết gắn bó, biết quan tâm đến một sinh vật yếu hơn mình và biết trân trọng sự trung thành.

Ở góc độ giáo dục, mình nghĩ đây cũng là một điều cha mẹ nên lưu tâm.

Nếu gia đình có điều kiện và phù hợp, hãy cho trẻ được sống cùng vật nuôi, được chăm sóc chúng, cho ăn, dọn dẹp, quan sát khi chúng ốm, và hiểu rằng nuôi một con vật không phải là mua một món đồ chơi.

Đó là một trách nhiệm.

Trẻ sẽ học được rằng một mối quan hệ muốn bền lâu thì phải có sự chăm sóc và cho đi từ cả hai phía.

Và đôi khi, những bài học về lòng biết ơn, sự tử tế hay trách nhiệm lại bắt đầu từ một chú chó nhỏ nằm bên cạnh đứa trẻ mỗi buổi tối.

Câu chuyện của Đen cũng khiến mình nghĩ đến một điều rất đẹp:

Có những người bạn không biết nói. Nhưng khi ta gặp lúc khó khăn nhất, họ vẫn ở đó.

Và có lẽ, điều đáng quý nhất không phải là Đen đã “trả ơn” gia đình.

Mà là gia đình đã kịp nhận ra:
Đen từ lâu không còn chỉ là một con chó. Đen đã là một thành viên trong gia đình.
 


Đăng nhập một lần thảo luận tẹt ga
Back
Top